Thứ Sáu, tháng 6 15

              "Mười Thương"               



Một Thương anh biết lau nhà
Hai Thương đêm đến Mát-xa hai giờ
Ba Thương tã, sữa con thơ
Bốn Thương nấu nướng khỏi chờ đợi em
Năm Thương giặt giũ theo kèm
Sáu Thương tối đến xoa kem, bóp dầu
Bẩy Thương tắm vợ , gội đầu
Tám Thương rửa chén bao lâu cũng cười
Chín Thương bài trả gấp mười
Mười Thương lương tháng vui tươi dâng về
      
Trời ơi ! Ngó lại thân con
Trước nặng bẩy chục giờ còn bốn hai
Mười Thương nó kéo dài dài
Nó không bỏ sớm con " đai " tức thì
Ngọc Hoàng Thượng Đế từ bi
Đền con Em khác phòng khi về già
Em nào chịu khổ lo xa
Em nào chịu khó quét nhà lau xe
Em nào giặt giũ không ke
Nấu ăn rửa chén, rượu chè tận tay
Tiền lương không biết càng hay
Về già bù lại những ngày khổ đau
      
Con đi từ Bắc vô Nam
Sài Gòn , Hà Nội ,  Tháp Chàm , Quy Nhơn
Hà Tiên, Quảng trị , Đồ Sơn
Hải Phòng , Đà Lạt , Lạng Sơn , Vũng Tàu
Bình Định , Phú Quốc , Cà Mau
Con gái đều thuộc làu làu Mười Thương
Con đây bí quá hết đường
Trình lên Thượng Đế bồi thường cho con
     
Ngọc Hoàng nghe chuyện đập bàn
Mặt Rồng rực đỏ oang oang hét truyền
Ta đây đồng hội đồng thuyền
Mười Thương Ta chịu nào phiền đến ai
Đi ngay đừng nói một hai
Đền bù khiếu nại đến tai Bà Trời
Số ta cũng bị đi đời
Xuống dưới ráng sống cầm hơi qua ngày
Khi nào có Kế nào hay
Thì lên nói nhỏ , chỉ ngay Ta làm.

                                              
Have a good time!
                                                 
                                     HV sưu tầm các bạn đọc thư giãn cho vui

Thứ Hai, tháng 6 11

DU NGOẠI NÚI SƠN TRÀ

CHIỀU NGHIÊNG BẢN THƯỢNG


GIỨA HAI VÀNH NÓN CÓ MỘT ...MỘNG LIÊN!
CÒ ...UÝNH CỜ

MỘT MÌNH MỘT NGỰA
ĐƯỜNG XA CỨ MẶC ĐƯỜNG XA
LÀM DUYÊN




HAI NIỀM VUI
AI MUA BIA TÔI KHUI BIA CHO





NHỚ VỀ NỔI ĐAU BỊ ĐÓNG ĐINH

 MỒI CÁNH 2,5 MÉT

AI UỐNG BIA, AI PHÁ MỒI

60 NĂM CUỘC ĐỜI

Thứ Tư, tháng 6 6

Chết thử và Chết thật


Chuyện mô tả một người giả vờ chết sau khi uống một ly nước lọc, mà người nhà tưởng ông đã uống thuốc độc để quyên sinh. Ðã hơn nửa thế kỷ qua, tôi không còn nhớ tác giả mô tả nhân vật chính trong vở kịch giả chết như thế nào và có sự phụ giúp của ai không, nhưng trong khi chờ tẩm liệm, ông được nghe và biết con cái, bà con và bạn bè của ông nói về ông và đối xử với ông như thế nào!

Bạn cứ thử tưởng tượng ra khi đã nằm trong quan tài ở nhà quàn rồi, mà bạn có thể nghe những người đến viếng, bề ngoài thắp nén nhang kính cẩn viếng bạn, nhưng sau đó lại đàn đúm nói xấu bạn hết lời, hay đứa con bất hiếu đang toan tính chi ly chia phần phí tổn tang lễ sau này cho anh em ra sao, và lăm le để ý đến cái nhà, cái xe, trương mục trong ngân hàng của bạn và rồi đây sẽ gửi người vợ già của bạn vào nhà dưỡng lão nào?

Giá người ta có thể chết thử một lần rồi sống lại thì sướng biết mấy? Bạn sẽ biết có bao nhiêu trang báo chia buồn, sẽ có bao nhiêu tràng hoa viếng, bao nhiêu người tiễn chân bạn đến mộ phần. Sẽ có bao nhiêu người vui mừng khi nghe tin bạn qua đời, và sẽ có những ai thương yêu thật sự, bàng hoàng, tiếc nuối về sự ra đi của bạn.Thế giới này không còn sự hiện hữu của bạn có thay đổi gì không?

Nhưng người ta chỉ có thể chết một lần, nên mọi điều xẩy ra sau cái chết, vui buồn, xấu tốt, bạn không thể nào biết được, nếu chết là hết. Thôi như thế cũng hay! Nếu biết những gì xẩy ra sau cái chết của bạn, có hai điều xẩy ra, một là bạn muốn chết phứt đi cho xong, hai là lại yêu cuộc sống này hơn. Tôi nghĩ là bạn sẽ chọn điều thứ hai, vì dầu sao cuộc sống này cũng không đến nỗi nào đáng ghét.

Một văn phòng dịch vụ ở Hán Thành, Nam Hàn có sáng kiến là sẽ tạo cơ hội cho khách hàng qua một lần chết thử, để thấy cảm giác nó ra sao, cũng như quan niệm về sự sống có gì thay đổi, khi bạn, coi như từ cõi chết, sống trở lại, dở nắp hòm ngồi dậy. Ông Ha Yu-soo, 62 tuổi là một người khách hàng của dịch vụ chết thử. Ông mặc một bộ quốc phục dành cho người chết khi tẩm liệm, nằm thẳng trong quan tài chiếc quan tài chật hẹp, ông không cảm thấy điều gì khác lạ thay đổi, cho đến khi nắp quan tài được đóng lại và nghe tiếng búa gõ trên nắp hòm. Trong bóng tối vây tỏa, lặng câm, ông cảm thấy sợ hãi vô cùng, tưởng như mình đã chết thật. Những giây phút trong bóng tối dày đặc đó, những ý nghĩ chết chóc ập đến, và bao nhiêu ý nghĩ hiện lên trong đầu óc ông. Nhưng may, ông đã trấn an mình: “Ðây chỉ là một sự chết giả mà thôi!” Lạy trời, đẹp đẽ biết bao khi ta vẫn còn sống! Từ“phút chết” trong bóng tối bước ra ngoài ánh sáng của sự sống, trong tâm hồn ông đã có một sự thay đổi lớn.

Ban tổ chức khóa học, cho biết, kinh nghiệm về cảm giác sắp chết sẽ mang lại ý nghĩa về sự sống cho tất cả mọi người, bất kể họ già hay trẻ, thuộc tầng lớp nào trong xã hội.

Sau khi chết thử, những người này cảm thấy sự sống đáng quý hơn, những người chung quanh mình đáng yêu hơn, tha thứ mọi lỗi lầm của kẻ khác. Ðiều này cũng như sau khi thoát chết trong một tai nạn thảm khốc nào đó, con người trở nên hiền lương, bỏ mọi sự tham lam, cố chấp hẹp hòi, và mở rộng tấm lòng hơn đối với tha nhân.

Nhiều người đã thay đổi sau khi họ thoát chết từ vụ tháp đôi ở New York hay từ vụ Tsunami mới đây của nước Nhật. Chúng ta sẽôm hôn mọi người, xem cái tôi từ nay là hạt cát, chúng ta sẽ không còn kẻ thù, không còn ai để ghét bỏ. Ngoài đường phố sáng nay sao thấy ai mặt mày cũng trung hậu, dễ thương, chúng ta muốn chào hỏi với cả thiên hạ, bắt tay mọi người và la lớn ở góc phố như một thằng điên: “Tôi vẫn còn sống! Tôi yêu thương hết thảy mọi người!”

Khi nằm trong quan tài “chết thử” có thể người ta sẽ nghĩđến những việc lâu nay chưa làm, những món tiền chưa tiêu hết, những điều chưa nói với ai đó. Trước khi chết, bạn sẽ viết thư cho ai, để lại chúc thư như thế nào, nói những lời trăn trối ra sao? Một người trước khi chết thửđã viết cho con: “Ngay cả khi cha không còn trên cõi đời này, mong các con hãy hòa thuận vàđối xử với nhau tử tế hơn!” Một bệnh nhân ung thưđang ở vào thời kỳ cuối cùng, cho biết, việc trải nghiệm cái chết thử làm bà cảm thấy thương yêu hơn đối với những người xung quanh. Bà hứa “sẽ từ bỏ thói tham lam, ích kỷ với chồng và yêu con cái nhiều hơn”.


Ðó chỉ mới là chuyện “chết thử!”Còn như, bằng cách nào đó bạn biết rằng chỉ còn 24 giờđồng hồ nữa thôi, bạn sẽ thở hơi thở cuối cùng, giã từ cuộc đời đẹp đẽ này, thì bạn sẽ làm gì, suy nghĩ ra sao, đối xử với mọi người như thế nào? Trong trương mục ngân hàng, bạn có nửa triệu đồng chưa tiêu hết, bạn sẽ phân bố như thế nào, cho ai? Bạn chưa kịp nói với ai một lời xin lỗi, chưa kịp nói với ai một lời yêu thương. Trong sự hối hả của chút thời gian còn lại, bạn hối tiếc những gì, ân hận điều chi? Có những người trong gian trá, lừa lọc kiếm đồng tiền bất chính, để trở nên giàu có, có những kẻ đạp lên đầu người khác để tìm chỗ tiến thân cho mình, tiền của, danh vọng nào có thể mang theo?

Không, cũng như những người chết khác, bạn sẽ ra đi tay không? Chỉ còn 24 tiếng đồng hồ ngắn ngủi nữa thôi, dù có vội vàng, chúng ta cũng không làm kịp những điều chưa làm, sửa đổi kịp những điều lầm lỗi. Ðó là trường hợp chỉ một mình bạn ra đi.Những nhà tiên tri trên thế giới này loan báo về một ngày tận thế, dùđã sai nhiều lần và nói đi nói lại nhiều lần, đến nỗi những lời tiên tri đã trở thành một trò bịp nhảm nhí, nhưng phần tôi, tôi vẫn tin sẽ có ngày như thế. Chúng ta đã thấy cảnh tượng bình địa ở HiroshimaNagasaki vào tháng 8-1945, khi hai quả bom nguyên tử rơi xuống đã giết khoảng 210, 000 người. Trận sóng thần tồi tệ nhất trong lịch sử được ghi nhận là tại Ấn Ðộ Ðương vào năm 2004 đã gây cảnh hoang tàn và giết chết 230,000 người ở 11 quốc gia. Tsunami ở Nhật năm 2011 làm thiệt mạng hơn 20,000 người và những quang cảnh chúng ta thấy ở miền Bắc nước Nhật không khác gì một bãi rác khổng lồ. Ðó chính là hình ảnh cho ta thấy trước những gì sẻ xẩy ra trong ngày tận thế.

Ðến một ngày nào đó quả đất này sẽ nổ tung hay tất cả các băng sơn ở Bắc Băng Dương sẽ tan rã, nhận chìm địa cầu này dưới hai mươi thước nước. Sẽ không còn một sinh vật nào trên trái đất này nữa! Nếu có một ngày như thế sẽ đến ngay ngày mai đây thôi, liệu chúng ta có sống được một ngày tốt hơn, ngay thẳng hơn, tử tế với đồng loại của chúng ta hay không? Không cần phải chết thử, mỗi người chúng ta đều phải đến một ngày chết thật!


                                                                                     ĐOAN NHẬT
                                 HV sưu tầm coppy để mọi người cùng đọc và suy gẫm 


          Viết Dũng nói...

                   Ui chao ơi, đọc bài này, sáng nay VD đã "chết thử" chỉ 15 phút
 thôi nhưng thấy bao nhiêu dây ân oán chưa kịp xử?! Chưa kịp thăm người 
bà con đau, chưa lấy tiền tiết kiệm, chưa chia tay người bạn để nói lời cám ơn,
 chưa lo cho Ba mẹ , chưa tắm cho con Lu Lu ghẻ, 
 và chưa kịp ...hối lộ  Diêm Vương!

"Không cần phải chết thử, mỗi người chúng ta đều phải đến một ngày chết thật!"

                   Xin cho VD sống gấp chỉ 1 ngày nửa rùi thôi.  VD sẽ không đi chơi
 ...khan nửa. Mình sẽ thanh toán oan gia cuộc đời mình ngay kẻo trể!
         Thế giới này không còn sự hiện hữu của bạn có thay đổi gì không?
               Đó là công án cho VD và cho bạn đó.


Thứ Hai, tháng 5 21

Chủ đề: Fw:  Bàn tay của mẹ,“The Story of Apprecication”



Câu chuyện ni hay nè, sâu sắc và thực tế nữa.
 Mời  đọc và suy ngẫm.


 
 
Bài này là lược dịch của một ai đó  từ nguyên bản “The Story of Apprecication”phía dưới đây

Bàn tay của mẹ, bài học của con
Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công ty lớn.
Anh ta vừa xong đợt phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc công ty muốn gặp trực tiếp để có quyết định nhận hay không nhận anh ta. Và ông thấy từ học bạ của chàng thanh niên, tất cả đều tốt và năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sau đại học cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh chàng thanh niên này không hoàn thành vượt bực.
Viên giám đốc: “Anh đã được học bổng của những trường nào?” Chàng thanh niên đáp “Thưa không” “Thế cha anh trả học phí cho anh đi học sao?” “Cha tôi chết khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí.” Viên giám đốc lại hỏi: “Mẹ của anh làm việc ở đâu?” Chàng thanh niên đáp: “Mẹ tôi làm công việc giặt áo quần.”

Viên giám đốc bảo chàng thanh niên đưa đôi bàn tay của anh cho ông ta xem. Chàng thanh niên có hai bàn tay mịn màng và hoàn hảo.
Viên giám đốc: “Vậy trước nay anh có bao giờ giúp mẹ giặt giũ áo quần không?” “Chưa bao giờ. Mẹ luôn bảo tôi lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi.” Chàng thanh niên đáp.
Viên giám đốc: “Tôi yêu cầu anh một việc. Hôm nay khi trở lại nhà, lau sạch đôi bàn tay của mẹ anh, và rồi ngày mai đến gặp tôi.”
Ðến lúc ấy thì chàng thanh niên có cảm tưởng là công việc tốt này đang sẵn sàng là của mình. Về đến nhà, chàng ta sung sướng khoe với me, và chỉ xin được cầm lấy đôi bàn tay của bà. Mẹ chàng trai cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Với một cảm giác vừa vui mà cũng vừa buồn, bà đưa đôi bàn tay cho con trai xem.
Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ.Vừa lau, nước mắt chàng tuôn tràn. Ðây là lần đầu tiên chàng thanh niên mới có dịp khám phá đôi tay mẹ mình: đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen. Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi bà đã rùng mình khi được lau bằng nước. Lần đầu tiên trong đời, chàng thanh niên nhận thức ra rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này đã giúp trả học phí cho chàng từ bao nhiêu lâu nay.
Những vết bầm trong đôi tay của mẹ là giá mẹ chàng phải trả dài đăng đẳng cho đến ngày chàng tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho tương lai sẽ tới của chàng.
Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ,chàng thanh niên lặng lẽ giặt hết phần áo quần còn lại cho mẹ.
Tối đó, hai mẹ con tâm sự với nhau thật là lâu.
Sáng hôm sau, chàng thanh niên tới trụ sở công ty.
Viên giám đốc còn thấy những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của chàng thanh niên, ông hỏi: “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã học được hôm qua ở nhà không?”
Chàng thanh niên đáp: “Tôi lau sạch đôi tay của mẹ, và cũng giặt hết phần áo quần còn lại.” “Cảm tưởng của anh ra sao?” “Thứ nhất, bây giờ tôi mới thấu hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn: Không có mẹ, tôi không thể thành tựu được như hôm nay. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức được rằng thật khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc. Thứ ba, tôi hiểu sâu xa được tầm mức quan trọng và giá trị của liên hệ gia đình.”
Viên giám đốc nói: “Ðây là những gì tôi cần tìm thấy ở nơi con người sẽ là quản trị viên trong công ty chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất của cuộc đời. Em được nhận.”
Sau đó, chàng thanh niên làm việc hăng say, và nhận được sự kính trọng của các nhân viên dưới quyền. Tất cả nhân viên làm việc kiên trì và hợp tác như một đội. Thành tựu của công ty mỗi ngày mỗi được cải thiện.
Thưa quí vị. Một đứa bé luôn luôn được che chở và có thói quen muốn gì được nấy, có thể sẽ phát triển “tâm lý đặc quyền” và nó sẽ chỉ luôn luôn nghĩ đến mình nó trước hết. Nó sẽ thờ ơ về các nỗ lực của cha mẹ trong suốt thời gian nuôi dưỡng nó thành người.
Khi làm việc, nó giả thiết rằng mọi người phải vâng lời nó; và khi trở thành một quản trị viên, nó có thể sẽ không bao giờ biết đến sự chịu đựng của các nhân viên dưới quyền và luôn sẵn sàng đổ thừa cho người khác những khiếm khuyết và sai sót trong sinh hoạt của công ty.
Ðối với loại người này, họ có thể học giỏi, có thể thành công một thời gian ngắn nhưng thật sự trong đời họ sẽ không bao giờ họ có cơ hội thực sự cảm nhận được ý nghĩa của thành tựu. Họ sẽ cằn nhằn, lòng họ luôn chất đầy oán ghét và đấu tranh để có được nhiều thứ cho mình.
Nếu chúng ta thuộc loại cha mẹ chuyên bao che con cái như thế này, phải chăng chúng ta đang cho chúng thấy tình thương của cha mẹ hay là đang tàn phá chúng, tạo điều kiện cho chúng phát triển tối đa tính ích kỷ vô nhân?
Bạn có thể cho con cái bạn sống trong những căn nhà lớn, ăn thức ăn ngon, học dương cầm, xem TV màn ảnh rộng... Nhưng khi chúng ta cắt cỏ, xin bạn vui lòng cho chúng cùng làm việc đó. Sau bữa cơm, hãy để chúng rửa chén bát cùng với anh chị em chúng. Không phải vì bạn không có tiền để mướn người làm trong nhà, nhưng bởi vì bạn nên thương con đúng cách.
Bạn muốn chúng hiểu rằng bất kể cha mẹ giàu có cỡ nào, một ngày kia tóc chúng ta rồi cũng sẽ bạc như mẹ của người bạn trẻ kia. Ðiều quan trọng nhất là con cái của bạn có học để hiểu biết hơn về thái độ chân thành của một con người sống ở đời, và tự khả năng của chúng phải biết cùng làm việc với những người khác để hoàn thành mọi công tác mà chúng gặp phải trong cuộc sống.

Thứ Sáu, tháng 5 18



Hai chị em nép vào bên hoa

Bức tranh và những lời phê bình

Bài hay và sâu sắc. Mời xem.
                    Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi. Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp.
Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo,nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.
                    Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:
        - “Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.”
Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:
           - “Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.”
Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.
Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X.

               Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút vẽ ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.
                Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:
             - “Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả.
Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. 

Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết – những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn.
Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình.
Và tất nhiên, con cũng nên nhớ đừng bao giờ đánh giá người khác một cách cẩu thả .

Đọc bài viết trên mình rất tâm đắc "những thứ mà con phải vất vả để làm ra được đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình" . Thử hỏi trong chúng ta đã bao giờ tự đánh giá mình chưa? Chúng ta thường phê phán người khác trong lúc chính bản thân chúng ta cũng chẳng hoàn thiện gì. Xin các bạn mỗi ngày bỏ ra 5 phút để nhìn lại bản thân như thế mình sẽ sống tốt hơn, cuộc đời đẹp biết bao khi ta biết hướng thiện.

Thứ Sáu, tháng 5 4

Kính Mừng Phật Đản 2556


Tổng Thư ký Liên Hiệp quốc Ban Ki - Moon chúc mừng ngày lễ Vesak


Thật là hạnh phúc cho tôi khi nói lời chúc mừng đến toàn thể chư Tăng Ni, Phật tử khắp nơi trên thế giới nhân ngày lễ Vesak, ngày lễ kỷ niệm sự Đản sinh, Thành đạo và nhập Niết bàn của Đức Thế Tôn. Vesak là thời điểm để cho tất cả những người con Phật suy ngẫm về những giá trị căn bản của lòng bao dung, tâm từ bi và tinh thần phụng sự nhân loại đã được thể hiện sinh động qua chính đời sống của Đức Phật và những lời giáo huấn của Ngài. Những giá trị này lại được phản ánh qua Bản hiến chương của Liên hiệp quốc, lời hứa của các quốc gia thành viên cùng làm việc trong tinh thần hòa hợp để cho thế giới của chúng ta, nơi mà tất cả mọi người, dù nam hay nữ, đều có thể phát triển và thành đạt trong hòa bình và thánh thiện.
WBKM  (2).jpg
Tổng Thư ký Liên Hiệp quốc Ban Ki - Moon
Chủ đề của lễ Vesak năm nay là “Khôi phục thế giới dựa theo quan điểm của Phật giáo”. Chủ đề này nói lên sự quan trọng của những mối quan tâm toàn cầu tại thời điểm các cuộc khủng hoảng phức tạp đang xảy ra. Khi mà sự khủng hoảng kinh tế, tài chính bùng phát thì người nghèo là những người chịu ảnh hưởng đầu tiên và nghiêm trọng nhất. Họ sẽ phải trải qua một thời gian dài mới có thể khôi phục được. Vào thời điểm đó tôi đã kêu gọi các nhà lãnh đạo trên thế giới hãy hành động trong tinh thần đoàn kết cho sự tốt đẹp chung của toàn nhân loại. Sự phản ứng đồng bộ của họ cùng với những nỗ lực của Liên hiệp quốc đã giúp tránh được một cuộc khủng hoảng trầm trọng. Những bài học giá trị mà nhân loại đã học được đang định hướng cho hành động của chúng ta khi mà những hậu quả xấu đang tiếp tục xảy ra.
WBKM  (3).jpg
Tổng Thư ký Ban Ki - Moon thăm
Dự án Sáng kiến Lãnh đạo Phật giáo đang được triển khai
bởi chư Tăng tại Lào
Những biểu hiện của tinh thần đoàn kết chặt chẽ ấy ngày càng tỏ ra thiết yếu hơn trong thế giới phụ thuộc lẫn nhau của nhân loại ngày hôm nay. Và chúng được phản ánh qua ngày lễ Vesak. Những nghĩa cử từ bi đối với những người kém may mắn là một phần trong việc tổ chức lễ kỷ niệm hàng năm. Chỉ có thông qua việc bày tỏ sự quan tâm đến người khác mới giúp cho chúng ta thành công trong quá trình giải quyết những vấn nạn trong thời đại ngày nay: hạn chế sự nghèo đói, khắc phục sự xuống cấp của môi trường, tránh sự biến đổi theo chiều hướng ngày càng tồi tệ của khí hậu, thiết lập một thế giới tự do, hòa bình và công bằng cho tất cả mọi người. Nếu chúng ta thực hành theo chân tinh thần của đạo Phật thì tất cả những mục đích cao quý này đều có thể đạt được.

Tổng Thư ký LHQ
      
(đã ký)Ban Ki-Moon