DƯ
ÂM
Khi niềm vui quá lớn thường vỡ òa, ồn ào thác lũ, nó
cuốn phăng phăng mọi cảm xúc, khuôn mặt mếu đi vì cười, mắt nhắm tít vì cười. V
là người ít biểu lộ, thường V đứng sau sân khấu những vui cười xôn xao của mọi
người, lắng nghe và cảm nhận.
Hình như cũng lâu lắm, không thể xác định thời gian.
Chẳng có ai ngồi đong đếm tiếng tích tắc của đồng hồ, tiếng lá rụng ngoài sân,
tiếng mưa rơi bên thềm hay giọt nắng rưng rưng cành phượng vỹ, chỉ biết rằng
thật lâu mới có một đêm văn nghệ vui như ri. Không khoa trương ca sỹ có tên
lừng danh trên khắp miền đất nước hình chữ S, không tô vẽ màu mè đèn xanh đèn
đỏ, không áp phích pano, không sân khấu hoành tráng, không nhạc sỹ, nhạc công
danh nổi như cồn hay MC đắt sô nhất . Tất cả chỉ là những cụ ông cụ bà trên dưới
sáu mươi ngồi lại cùng nhau ôn kỷ niệm xưa ngày còn hai buổi cắp sách đến
trường . Cái thời hoa cỏ, thơ mộng lùi xa tít tắp, xa đến tận cùng miền ký ức,
xa nhưng không bao giờ quên. Nó nằm yên chỉ cần một chút khơi gợi là bùng lên,
cái ngọn lửa âm ỉ mới đáng sợ làm sao, dưới lớp tro tưởng nguội ngơ nguội ngắt
bỗng trong một đêm cuối tháng sáu trăng mờ, một chút gió mùa hè không xua tan
được cái nóng như thiêu như đốt, mồ hôi nhễ nhại ướt đầm lưng áo vậy đó mà thổi
hồn vào những trái tim BỒ ĐỀ biết bao cảm xúc thăng hoa . Mở màn bài Hành khúc
Bồ Đề của lớp lớn đầu tiên niên khóa
64-70. Các chị trang trọng trong áo dài truyền thống, giọng ca u 70 vẫn còn
mạnh mẽ lắm. Tiếp nối là bài : Ngày xưa Hoàng Thị..
“ Em tan trường về anh theo Ngọ về gót giày
lặng lẽ đường quê” Ngày xưa đâu có điện thoại cầm tay, đâu có internet nối mạng
để email, tình cảm trong sáng dễ thương của cậu học trò theo cô học trò những chiều
tan lớp ngọt ngào theo giọng ca của chị Bảy ru ta vào hai chữ NGÀY XƯA…
Đã trên dốc cuộc đời, ngoài sáu mươi lớp đàn chị Bê
Hoa đẹp rạng ngời trong tà áo trắng thả hồn với “Tiếng hát học trò” thiết tha
trầm bỗng : “Tà áo năm xưa còn mãi trong tôi, còn thiết tha như giọng hát buông
lơi. Rồi thời gian trôi xuân qua hè tới. Mùa thu mây bay khắp trời, gieo niềm
thương nhớ đầy vơi.”. Đúng là chị đã “ Gieo niềm thương nhớ đầy vơi”.
Không
kém giọng nữ thánh thót của chị Bê Hoa cựu nam sinh Hữu Viết với : Trường cũ
tình xưa, lời nhạc như nói hộ lòng người : “Hôm nay trở lại nhiều khuôn mặt
mới, thầy đó trường đây bạn hữu đâu rồi? Bao nhiêu kỷ niệm hoa bướm ngày thơ
vang trong nỗi niềm nhung nhớ. Có ai đi thương về trường xưa.” Một ngôi trường
chừ đã không còn tên, chỉ còn lại hàng cây kiền kiền trên đường Quang Trung thơ
mộng một thời. Con đường có thời được ví von : Con đường thầm thì . Những lớp
học của dãy nhà bên đường Quang Trung với khung cửa sổ nhìn ra đường cho bao
tâm hồn mơ mộng những chiều lá đổ, V không quên, không thể nào quên thời hoa niên
hai năm cuối 11,12 A1 . Là người ít có kỷ niệm với ngôi trường này nhất vậy mà V
đã bồi hồi rung động khi đứng trên sân khấu hòa giọng mình vào tốp ca “ Học
sinh Bồ Đề” do nhạc sỹ tài tử Văn Khoa viết nhạc, lời cọng tác cùng ca sỹ hot
girt Lựu Nguyễn. Tập dượt có mấy ngày lời chưa thuộc lắm mà sao tim cứ rung lên
theo lời bài hát “ Gắn bó với nhau : Học sinh Bồ Đề, Thương yêu lẫn nhau : Học
sinh Bồ Đề.” Bởi nếu không gắn bó, yêu thương làm sao có được tiết mục này, khi
tập duyệt lúc đầu có 6 bạn, sau tăng lên 8, ấy thế mà khi lên sân khấu lại có những 12 người.
Lời nhạc tươi vui, âm điệu rộn ràng nhạc sỹ Văn Khoa đã thổi vào tâm hồn các
bạn sự hưng phấn, hân hoan làm xao động cả những bạn chưa từng tập dượt kéo
nhau lên sân khấu chỉ để hát theo nhưng vui quá là vui . Tinh thần Bồ Đề của
chúng tôi là vậy. Đội hình đẹp, nữ áo dài trắng, nam sơ mi trắng, quần xanh
thắt cà vạt. Đáng yêu làm sao!

“
Thương quá Việt Nam” sáng tác của Thầy Phạm Thế Mỹ đã vĩnh biệt chúng tôi về
chốn vĩnh hằng, chắc nơi xa ấy Thầy sẽ nghe học trò năm xưa của thầy ca vang
lên rộn ràng với dàn đồng ca đông đúc phải chen nhau trên sân khấu nhỏ hẹp. Tay trong tay chúng tôi say sưa “ Sáng lên trăng, sáng
lên trăng, Sáng cho người tìm về bên nhau. Sáng lên trăng, sáng lên trăng. Sáng
cho tình người nợ đêm sâu” Dù trăng cuối tháng có lên muộn, có mờ ảo chăng nữa
thì vẫn là ánh sáng của tình bạn bè bền chặt” Sáng cho người tìm về bên
nhau”.
Đêm nay chúng tôi đã hội ngộ hơn trăm mái đầu trắng
muối sương, nụ cười không tắt trên môi dù có người răng không còn dùng răng giả
hoặc cái còn cái mất, người HO( hô) người MO(móm) vẫn hồn nhiên cười nói xôn
xao. Ngoài học trò cũ chúng tôi còn mời cả nửa kia của nhau đến chung vui, gồm
dâu, rể, bạn hữu gần xa . Cặp song ca tình tứ của vợ chồng anh Hoành Trung bài
Thương nhau Lý tơ hồng. Đã lên chức ông bà nội ngoại từ lâu vậy đó mà trên sân
khấu tối nay họ còn “ Quan họ người ơi tương tư mà chim sáo, xe chỉ luồn kim
thiếp thương chàng từ lâu. Áo bay.., ai đã qua cầu. Đôi mình …duyên tình đậm
sâu” Ôi! Thật là đậm sâu.
Chị
Kim Hường bùi ngùi với : Anh chờ em trở lại . Có gì đó nỗi niềm trong giọng ca
ray rức : “Anh chờ em trở lại chốn đây, đường xưa còn đó sánh đôi vai gầy. Anh
chờ em tìm về lối cũ có anh còn đây bên sông này. Đợi chờ ai đến trong vòng
tay”.
Trưởng thôn, già làng người cầm chịch buổi văn nghệ
hôm nay vô cùng bận rộn chạy lên chạy xuống, anh có mặt mọi nơi nhắc nhở người
này, nói nhỏ người kia. Lưng áo anh ướt mồ hôi . Vừa là người đầu tiên mở màn
đêm văn nghệ với bài phát biểu ngắn gọn, tình cảm, vừa là người kết thúc chương
trình với lời cảm tạ bế mạc anh vẫn hăng say tập dượt để tối nay trình diễn cho
mọi người nhạc phẩm của Phú Quang : “Về lại phố xưa”.Không suôn sẻ từ đầu do
quên lời anh vẫn tự nhiên hát lại . Anh diễn đạt sâu lắng “Lại đi trong đêm
bình yên, bình yên. Cơn gió lang thang về chốn quê nhà. Lại nghe con sông từng
đêm từng đêm. Rì rào bên ta nỗi nhớ khơi xa. Về đi bên nhau cùng bao buồn vui.
Sau những tháng năm ở chốn quê người. Dù mãi cách xa người ơi. Tình yêu này vẫn
còn mãi trong tôi”. Do đêm nay có người bạn đời luôn sát cánh bên anh nên năng
lượng anh dồi dào khỏe khoắn đến thế. Có điều gì anh muốn nhắn gửi qua lời nhạc
“Dù mãi cách xa người ơi. Tình yêu này vẫn còn mãi trong tôi” vậy anh Ngô Lai
thân mến?
Chị Huỳnh thị Tiếp lớp đàn chị gợi nhớ với bài “ Tình
học sinh” biết bao thương nhớ “ Tình học sinh ghi bằng nét đan thanh. Tình học
sinh như dòng nước bao la. Tình học sinh như ngàn đóa hoa…”Đêm nay hơn trăm đóa
hoa đang nở chị Tiếp ơi!
Nhớ cố nhạc sỹ tài hoa Trịnh Công Sơn chị Lựu đã hát
bài “ Nắng thủy tinh” thiết tha trìu mến “Ngàn cây thắp nến lên hai hàng Để
nắng đi vào trong mắt em “.
Thời mới yêu nhau các bạn ai cũng ngâm nga “ Không bao
giờ không bao giờ chúng mình lại cách xa” . Anh Nguyễn văn Anh Dũng, dáng vóc
thể thao cao to, tóc điểm sương, tay cầm tờ giấy ghi lời nhạc do chưa thuộc thể
hiện với giọng nam trầm bài “ Không bao giờ ngăn cách” . Làm sao có thể xa nhau
được khi đi mô anh chị cũng luôn có nhau. “Chúng mình cách xa mà vẫn gần nhau.
Tình yêu không phai như màu áo. Dẫu cho thời gian đem tâm tư vào nhớ. Lá rơi
gọi mùa thu về sầu úa. Vẫn không bao giờ, không bao giờ ngăn cách đâu em”.
Không khí bỗng sôi động hẳn lên với “60 năm cuộc
đời” do anh Hiệp thể hiện . “ Em ơi có bao nhiêu 60 năm cuộc đời. Hai mươi năm
đầu sung sướng không bao lâu, hai mươi năm sau sầu thương cao vời vợi, hai mươi
năm cuối là bao” Không biết có phải do điệu nhạc dồn dập, nhanh, nhộn mà các
bạn kéo nhau ra sàn nhảy tưng bừng, tạo một sân chơi trẻ trung tươi vui.
Còn người muôn năm cũ hoài niệm những tình khúc vượt
thời gian, nhạc của những tâm hồn lãng mạn sâu lắng, ca từ trầm buồn, sang
trọng . Hai anh Xuân Mỹ và Diên Sinh hát với tất cả nỗi lòng hai ca khúc : Lá
đổ muôn chiều của Đoàn Chuẩn-Từ Linh và Đôi mắt người Sơn Tây Thơ Quang Dũng
nhạc Phạm Đình Chương.
Lớp đàn em khóa cuối cùng 68-75, tuy sinh sau đẻ muộn
nhưng tinh thần văn nghệ không kém phần sôi động dù thời gian tập dượt không
nhiều, không già dặn kinh nghiệm chiến trường như đàn anh đàn chị vẫn nhiệt
tình tham gia góp vui hai tiết mục đơn ca nam, một tiết mục múa tự biên.
Ngọc Khánh tình cảm ngọt ngào với ca khúc “ Ở hai đầu
nỗi nhớ
 |
Lựu, Hương tặng hoa |
“Có một không gian nào đo chiều dài nỗi nhớ. Có khoảng mênh mông nào
sâu thẳm hơn tình yêu. Ở đâu đây nỗi nhớ anh mơ về bên em. Ngôi sao như xuống
thấp cho ta gần nhau thêm”. Vì anh mơ về bên em nên có hai em Hương, Lựu lên
tặng hoa cho giọng ca trầm ấm ngọt ngào.
 |
Mong đợi ngậm ngùi |
“ Tan trường tan trường tà áo tung bay tựa mây trắng
Tan trường tan trường chờ em đi ngang về lối này” Chị Bê Hoa phụ họa ôm cặp
ngang ngực đi nhún nhảy như nữ sinh 18 ngây thơ. Đôi mắt tròn xoe, áo dài trắng
thướt tha, cười tươi trước chàng thư sinh Hoàng Lân vui nhộn ca từ : Anh ngồi
bên này lòng xôn xao mong chờ em thấy . Trao một nụ cười Ngờ đâu em đi lề kia
rồi. Và từng ngày như thế, và từng chiều như thế Anh vẫn chờ áo bay”. Một nữ
sinh, một nam sinh quên đi tuổi tác ông ngoại bà ngoại để tìm về thời áo trắng
ngây thơ. Hai chị em thành công ngoài mong đợi của ban kiểm duyệt chương trình
và là cặp đôi trẻ trung,dễ thương nhất.
Thay đổi không khí là màn múa của Hoa Trần. Duyên dáng
trong trang phục cô gái Lào, đạo diễn biên đạo múa : Lựu Nguyễn, thể hiện bài
hát : Lựu Nguyễn. Vui tươi, dí dỏm, uyển chuyển, dẻo dai cô gái Lào nhập vào
Hoa Trần để tiết mục gây xôn xao hội trường đêm diễn với tràng pháo tay không
ngớt. Chẳng ai biết bà chủ bánh mì, cà phê vỉa hè Lê Hồng Phong chỉ tập một
buổi trước ngày diễn, váy áo chắp vá, phục trang tự lo vậy mà đọng lại cho
người xem những tình cảm khó phai.
 |
Cô gái Lào |
Giá như Lựu Nguyễn tự tin bớt run sợ sẽ có tiết mục
đơn ca nữ thật hay với bài hát do nhạc sỹ Văn Khoa sáng tác dựa theo lời thơ
của Hoa Trần . Thật tiếc vì Lựu đã nhiệt tình tập dượt cả tuần chẳng ngại cái
nắng tháng 6 chói chang, phút cuối cô nàng rút lui vô điều kiện .
Thành công đêm văn nghệ không chỉ các ca sỹ, nhạc sỹ
không chuyên còn có phần đóng góp không nhỏ của MC. Hai Mc chính Phan Thu Bảy ,
Ngọc Khánh, và Thị Lựu cùng Văn Thành. Giới thiệu chương trình hoành tráng như
ri mà các bạn tôi chỉ biết trước có một buổi . Đâu phải chuyên nghiệp mà thành
thạo, toàn nghiệp dư, bất đắc dĩ vậy mà các bạn đã cố gắng hoàn thành nhiệm vụ
được giao quá xuất sắc .
Để lưu lại hình ảnh đêm văn nghệ kỷ niêm 50 năm ngày
thành lập trường không thể thiếu các nhà nhiếp ảnh quay phim : Công Lý, Văn
Phong, Trương Thương. Các anh chạy khắp quán cà phê từng góc nhỏ, đứng ngồi,
quỳ để lấy cho hết những khoảnh khác đáng ghi nhớ . Đôi khi các anh phải quên
mình trong những ảnh đẹp . Làm nghệ thuật mà.
Khép lại chương trình là bài hát : L’amour c’est pour rien .
Một đêm chưa đến 3 giờ
đồng hồ với 21 tiết mục. Quán cà phê đông vui nhộn nhịp những tà áo dài váy
hoa, váy màu sặc sỡ . Chưa khi nào thấy nam sinh lịch sự như đêm nay, cà vạt
đàng hoàng giống quý ông thành đạt. Các thầy ngồi lắng nghe các trò ca hát quên
đi tuổi tác về chiều. Chúng tôi gặp nhau không còn ai nhìn thấy trong mắt nhau
nỗi giận hờn, buồn trách dù trước đó có ít nhiều tranh cãi. Người ta thường nói
âm nhạc không biên giới, thật đúng khi lời ca vang lên những đôi chân nhún
nhảy, vai kề vai . Tiếng đàn ghi ta ấm quá . Tiếng organe dìu dặt mọi người gần
nhau trong tình thân ái. Khoảng cách tuổi tác, không học cùng chung một lớp như
xóa tan .
Chỉ có một đêm văn nghệ
“cây nhà lá vườn” các cụ ông cụ bà đã để lại trong lòng nhau những tình cảm khó
phai mờ. Có thể rồi sẽ có nhiều đêm văn nghệ khác được tổ chức tiếp theo chu
đáo hơn, hoàn thiện hơn nhưng V tin sẽ chẳng thể nào để lại những ấn tượng như
hôm nay.
Bỗng nhiên mà có một ngày
Một đêm tiếng hát ngất ngây lòng người
Bồ Đề ta đã xa rồi
Dư âm còn lại một trời nhớ thương …
PHAN VIỆT
26/6/2014